Khi gả về nhà anh, chị mười sáu, anh lên năm tuổi. Anh là con độc đinh, cha mẹ quý hơn vàng, chỉ tiếc anh quá nhiều bệnh tật.
***
Ông nội ở ngoài buôn bán nhỏ, gom được tí tiền. Bà nội tin Phật, một lòng thành kính, một lần bà nội xin được một quẻ xăm giữa miếu ngụt khói hương, nói phải cưới một cô vợ hơn tuổi cho thằng cháu đích tôn thì nó mới qua được vận hạn.
Bà nội đương nhiên tin vào lời Phật dạy chúng sinh nơi khói hương vòng quanh chuông chùa ngân nga, bởi thế ông bà nội bàn tính, đưa lễ hậu, kháo tin quanh vùng tìm mối nhân duyên cho anh.
tinhyeu
Nhà chị năm miệng ăn, trông vào mấy sào ruộng bạc màu, chỉ đủ miếng cháo, mùa đông, cha chị vì muốn kiếm thêm ít đồng ra đồng vào, theo người ta lên núi đập đá, tiền chưa kiếm được, nhưng bị đá vỡ dập lưng, tiêu hết cả gia sản, bán sạch cả lương thực, bệnh không khỏi.
Hằng ngày cha chị chỉ có thể nằm trên giường, muốn chết mà chẳng chết cho. Hai đứa em trai còn chưa đủ tuổi lớn. Nỗi khổ sở của gia đình, nỗi ai oán của mẹ, làm những năm thời con gái của chị mang một gánh nặng tâm tư.
Vì thế bà mối đến, réo rắt: "Gả cô nhà đi, tiền thì để dưỡng bệnh cho cha, còn đỡ đần được tiền tiêu trong nhà".
Mẹ chị lắc đầu, nào có ai muốn đẩy đứa con gái thơ dại của mình vào lò lửa? Nhưng chị xin: "Mẹ, cho con đi nhé, chỗ tiền ấy có lẽ chữa khỏi cho cha!".
Tiếng kèn đón dâu thổi váng đầu ngõ trước ngôi nhà nhỏ của chị. Bố chị nằm trên giường tự đấm ngực mình; Con gái phải đem đổi tuổi thanh xuân, chấp nhận lấy một người chả xứng với mình chỉ vì cứu tôi và cứu gia đình này thôi ư!
Mẹ chị chảy nước mắt, tự tay mình cài lên tóc con gái cây trâm gài. Chị mặc áo đỏ đi giày thêu cúi lạy cha mình , tự buông tấm khăn đỏ che đầu mình, nước mắt lúc đó mới chảy ra, trộn phấn má hồng.
Từ đó, số phận cuộc đời chị và hôn nhân giao cả về tay một đứa con nít vô tri.
***
Bà mẹ chồng trẻ tuổi không phải là người khắt khe khó tính, bố chồng ở xa cũng chẳng cần chị tam khấu cửu bái, lạy chào dạ vâng. Anh vâng lời mẹ gọi chị là chị gái.
Hằng ngày, chị ngoài việc giúp mẹ chồng chăm ruộng rau và làm xong việc nhà, thì cắt thuốc cho chồng, sắc thuốc, may áo cho chồng, giặt giũ, cho chồng chơi, cho chồng ngủ, có lúc, anh ho suốt đêm, sốt cao, chị thức cả đêm chườm khăn hạ sốt, cho anh uống nước, uống thuốc.
Trong tim chị, chị coi anh như một đứa em trai.
Hàng xóm láng giềng gặp chị, chị thường cúi đầu lặng lẽ, không nói, vội vã đi qua. Không biết là ứng với quẻ xăm của Phật, hay nhờ chính sức mình mà anh vượt qua được bệnh tật, dưới sự chăm chút của chị, anh lần lượt chiến thắng mọi cơn bệnh tật lớn nhỏ: Ho gà, viêm màng não, lở loét v.v...
Dần dà, những tình cảm anh dành cho chị vượt quá tình cảm dành cho mẹ mình. Giữa những kẽ hở lúc bận rộn, hoặc khi anh đã ngủ say, chị thường khóc nước mắt nóng rồi thờ thẫn tự hỏi mình: "Đây là hôn nhân của mình ư, đây là chồng của mình ư?".
tinhyeu1
Đến tuổi đi học, chị may cho anh một chiếc túi xách, dắt tay anh đến lớp. Những đứa trẻ trong và ngoài thôn thường vây lấy chị hát to: "Cô con dâu, cô con dâu, làm cái gì? Tắt đèn, thổi nến, lên giường..."
Chị không biết trong lòng mình là nỗi đau hay nỗi buồn, cúi gằm xuống, mặt đỏ lên rồi trắng bệch, trắng rồi đỏ. Một buổi tối, anh nằm trong chăn nói:
"Chị ơi, em yêu chị!".
Chị lại là vợ. Vợ lại là chị. Chị nhìn gương mặt ngây thơ non nớt của anh, im lặng. Lần đầu tiên chị cười đau khổ.
***
Cha anh ở ngoài buôn bán nhiễm phải thói cờ bạc, chỉ vài ngày mà thua sạch bách bao gia sản tích cóp khổ sở lâu nay.
Sau khi bố mẹ chồng chửi bới cãi vã ầm trời, bố chồng chị dứt áo bỏ nhà ra đi, từ đó không ai gặp lại ông nữa, nghe người ta nói khi đó ông bị lính bắt đi làm phu. Lúc đó trên người mẹ chồng chị còn vài thứ trang sức, cầm đi đổi lấy vài đồng tiền.
Mẹ chồng và chị bàn nhau mua lấy ba mẫu đất. Không thể mượn người làm nữa rồi, mẹ chồng con dâu xoay ra xắn ống quần lên lội ruộng, ngày còn ở nhà chị từ nhỏ đã giúp cha mẹ làm ruộng, khổ sở gì chị cũng đã nếm trải qua. Chỉ khổ cho bà mẹ chồng chị xưa nay chưa từng phải trồng lúa bao giờ.
Một nhà vốn giàu có bỗng chốc hóa bần cùng, đàn ông bỏ đi không tăm tích, bà mẹ chồng vừa đau vừa hận, lại thêm việc làm ruộng nặng nhọc, làm bà kiệt quệ, ốm rồi không dậy nổi. Trước lúc lâm chung, bà kéo tay chị, gần như van vỉ nói:
"Nó hãy còn nhỏ dại, xin cô chăm sóc nó, nếu cô muốn ra đi, xin hãy đợi lúc nó trưởng thành".
Chị nắm chặt tay anh. Từ đó, số mệnh của anh lại bị chị dắt đi.
Chị là người phụ nữ trọng tình nghĩa, chưa từng hứa gì, nhưng chị vẫn cùng anh như cũ. Từ đó về sau, ngay cả chính chị cũng không nhận ra mình rốt cuộc là vợ, là chị hay là mẹ của anh?
Chị quần quật không ngày không đêm, làm việc để anh tiếp tục đi học. Cuộc sống của họ trôi qua khổ nhọc nhưng bình lặng giữa tình chị em sâu nặng, tình yêu bao la như tình mẫu tử bền chặt.
Khi anh tốt nghiệp trung học thi đỗ vào một trường Đại học Sư phạm, chị thay anh thu xếp hành lý, lại một lần nữa đưa anh tới trường.
Chị nhìn cậu con trai trẻ măng vừa qua tuổi dậy thì, do chính tay mình nuôi lớn từ nhỏ đến giờ, chị chỉ dặn anh hãy cố mà học hành, ngoài ra chị không nói thêm điều gì nữa.
Nhưng anh vẫn nói: "Chị, chờ tôi quay về nhé!".
Tim chị đập nhẹ một nhịp, nhưng mặt vẫn bình thường, có điều khóe miệng ẩn một nụ cười hân hoan rất nhẹ mà người khác khó nhìn thấy. Khóe cười ấy không phải vì câu nói của anh, mà vì những gì chị bỏ ra, đã được đáp đền lần đầu.
tinhyeu2
***
Chị vẫn làm ruộng như trước, nhịn ăn nhịn mặc dành tiền gửi đi.
Hai năm đầu, nghỉ hè và nghỉ Tết anh đều về quê giúp chị làm việc. Nhưng năm thứ ba đại học, anh viết thư về nói: Chị đừng gửi tiền nữa. Và kỳ nghỉ tôi cũng không về nữa đâu. Tôi muốn ra ngoài kiếm việc làm thêm, đỡ gánh nặng cho chị.
Lúc đó chị đã 29 tuổi.
Ở quê, người như chị đã là mẹ của mấy đứa con. Người trong làng đều bảo, chị nuôi anh lớn khôn, lại còn cho anh thoát li đi học, thế coi như là đã quá tốt với anh rồi, chị già hơn anh mười một tuổi, thôi đừng chờ chồng nữa.
Bây giờ anh đã đi xa, ở ngoài thế giới bao nhiêu xanh đỏ tím vàng, biết chồng mình có về nữa hay là không về nữa!
Chị cũng không biết trong lòng mình là đang thủ tiết, giữ đạo phu thê: Dù sao thì mười mấy năm trước chị cũng là một cô dâu gả cưới đàng hoàng về nhà anh; hay là mình đang vì câu nói trước ngày anh lên đường đi xa: "Chị, chờ tôi quay về nhé!"; hay là chị đang lo âu như người mẹ không yên tâm về đứa con nhỏ của mình đang ở xa; chị cứ chờ.
Chị cứ giữ sự yên tĩnh và ít lời như mấy chục năm nay đã từng.
Cuối cùng cũng đã đến lúc anh tốt nghiệp. Anh quay về. Anh đã là một người đàn ông trưởng thành có phong cách và khí chất, dáng dấp một người đàn ông nho nhã hiểu biết.
Còn chị, dãi nắng dầm sương, gương mặt nhọc nhằn lao khổ đã sớm bay hết những nét đẹp thời trẻ, là một người đàn bà nhà quê đích thực.
Trong lòng chị chỉ còn coi anh là một đứa em trai thân yêu. Chị không dám ngờ anh đã nói với chị: "Chị, tôi đã trưởng thành, giờ chúng ta có thể thành thân!".
Chị nhìn anh, như đang nằm mơ, chị sợ mình đang nghe nhầm. Anh cũng là một người đàn ông trọng tình trọng nghĩa như chị?
Chị cười, tự đáy lòng dâng lên miệng cười rạng rỡ, cũng để rơi xuống những giọt nước mắt đẹp đẽ nhất đời người.
***
Anh ở lại thị trấn dạy học, chị ở nhà làm ruộng. Họ có với nhau một con trai một con gái.
Sau này, anh đến khu mỏ dầu dạy học, lên chức hiệu trưởng một trường Trung học nhờ vào bằng cấp và kinh nghiệm dạy học của mình. Vì hộ khẩu, con cái vẫn để ở nhà cho chị nuôi nấng. Sau khi nhập được hộ khẩu, anh về quê đưa vợ con lên trường.
Các giáo viên trong trường đến giúp hiệu trưởng dọn nhà. Có một giáo viên bộc tuệch chạy ra nói:
"Hiệu trưởng, sao anh đón mẹ và em trai lên ở mà không đón cả chị nhà và các cháu luôn?".
Một sự im lặng bao trùm, mọi người đều ngoái đầu nhìn chị. Lúc ấy, mặt chị sượng trân trân, không biết nên nói gì, chị cười méo mó, nhìn anh biết lỗi. Anh ngoái đầu nhìn chị, nói với tất cả mọi người với giọng chắc nịch:
"Chị các chú đây. Có cô ấy mới có tôi ngày hôm nay, thậm chí cả tính mạng tôi".
Chị nghe anh nói, mắt chị dâng lên toàn là nước mắt.
tinhyeu3
***
Năm tháng như bài ca, tình yêu như ngọn lửa
Bây giờ chị đã bảy mươi hai, vì làm việc nặng nhọc quá nhiều, sức khoẻ kém, bệnh phong thấp làm chị đi tập tễnh. Anh sáu mươi mốt, đã về hưu từ lâu.
Hai năm nay họ dọn về khu nhà này ở, nếu hôm nào trời không mưa gió, hoặc ngày quá lạnh, đều có thể gặp bóng dáng họ ở khu sân chơi, bồn hoa; chị nắm gậy chống, anh đỡ một bên, đi chậm chạp từng bước một về phía trước, như đang dìu một đứa trẻ tập đi, chăm sóc như thế, ân cần như thế.
Những người biết chuyện của họ đều nhìn theo, cảm động bởi mối tình sâu nặng và bền chặt của anh và chị, mang nghĩa đủ tình đầy đi dọc một kiếp người. Anh nói:
"Cô ấy mang cho tôi sinh mệnh, cho mẹ tôi sự ấm áp, cho tôi một mái nhà, bây giờ, tôi dành nửa cuối đời tôi chăm sóc cô ấy".
Anh dắt tay chị, như ngày đó chị dắt tay đứa bé năm tuổi, họ cùng mỉm cười, đẹp như nét mây chiều êm ái nơi chân trời mùa hạ.
Chị ơi, em yêu chị
Tình yêu muộn màng
Nàng không yêu chàng. Bởi vì xuất thân bần hàn, bởi vì cần trả nợ, mà nàng lấy chàng.
***
Khi ấy, nàng đã đem mình đi bán được ba vạn đồng (tương đương 60 triệu VNĐ ): một vạn trả tiền chữa bệnh cho cha, một vạn đồng nuôi em trai ăn học, còn một vạn nữa, trả những món nợ của gia đình.
Chàng khi ấy, là người có tiền ở trong làng, vợ đã chết, có một cô con gái, chàng lớn hơn nàng 20 tuổi. Chàng có tiền, làm nghề buôn bán ở làng quê, muốn đi bước nữa, tái hôn với một người vợ kế hiền dịu, xinh đẹp, nàng rất phù hợp.
yêu trẻ con
Đêm tân hôn, nàng khóc ròng suốt đêm. Chàng cũng biết nàng ngại ngần với mình, mọi việc đều rất cẩn trọng, và dỗ nàng như dỗ dành trẻ con.
Khi ấy, nàng giúp chàng mở cửa hàng, hàng ngày báo cáo sổ sách với chàng, khoản nào cũng tính toán rõ ràng.
Chàng nói: "Giữa vợ chồng, thật ra không cần rõ ràng, rạch ròi như thế".
Câu nói ấy, khiến cho nàng cảm thấy ấm áp trong lòng bởi vì khi đi qua nhà hàng xóm, có người nói với chàng, cần chú ý đến vợ của mình, vừa trẻ trung vừa xinh đẹp, không nên để cho nàng quản lý tiền nong, nếu không sau khi đã thả chim câu ra, thì hối hận không kịp.
Lúc mới đầu, nàng thật sự không biết chàng có bao nhiêu tiền. Mỗi khi đi gửi tiền vào ngân hàng trở về, chàng đều để biên lai vào trong ngăn kéo cuối cùng, sau đó khóa lại.
Động tác ấy làm đau lòng nàng vô cùng, nàng chỉ sống lẳng lặng âm thầm, trong lòng chỉ toàn nhớ đến người yêu thuở tóc còn để chỏm. Nàng nghĩ, chẳng qua nàng chỉ đền ơn đáp nghĩa mà thôi.
Một ngày vào mấy tháng sau, chàng đột nhiên trao chìa khóa cho nàng, rồi nói với nàng: "Trong này là tiền tiết kiệm của chúng ta, mười vạn đồng, mật mã là ngày sinh của em".
Nàng ngây người ra, cảm thấy nóng ran cả lòng. Nàng không phải là một người đàn bà coi trọng đồng tiền, nhưng, vì người chồng coi trọng nàng như vậy, thậm chí tất cả mọi chuyện đều không giấu giếm nàng cái gì, nàng cảm thấy mình thật sự là vợ của chàng.
Từ hôm ấy trở đi, nàng bắt đầu hăng hái bán hàng, tất cả những việc mà mình có thể làm thì tuyệt đối không thuê mướn người khác. Hơn nữa, nàng không cần báo cáo thu chi hàng ngày nữa, bởi vì, nàng đã trở thành người chủ cái gia đình này.
Ngày hôm ấy, nàng và chàng đi ngang qua đường nhựa, đột nhiên một chiếc xe môtô mất tay lái, lao tới. Chàng đẩy nàng qua một bên, còn chàng bị xe môtô đâm vào, cánh tay bị gẫy tại chỗ, một đầu xương rất lớn lồi ra ngoài. Nàng chồm đến ôm chầm lấy chàng, trong giây lát ấy, nàng coi chàng là người thân của mình.
Chàng lại an ủi nàng: "Không sao, tôi xấu số, nhưng gẫy đâu cũng không quan trọng. Nhưng em còn trẻ mà gẫy chân thì thật là khó coi!".
Nước mắt của nàng tự dưng trào ra, đây là lần đầu tiên, nàng chảy nước mắt vì chàng.
tinh-yeu-muon-mang-1
Trước đây, nàng vẫn luôn luôn cho rằng mình không có tình yêu nữa, từ khi kết hôn đến giờ, chỉ luôn luôn ứng phó với chàng. Song, từ hôm ấy, nàng bắt đầu toàn tâm toàn ý chăm lo săn sóc chàng.
Nàng dần dần biết chàng thích ăn những món gì, thích mặc quần áo màu gì. Nàng biết chàng buổi sáng thích uống một cốc cà phê đặc, buổi tối thích ăn một loại hoa quả, đó là thói quen của chàng. Mà trước đó, nàng không hề để ý tới.
Mà trước sau, chàng đều thật lòng đối xử với nàng, mua cặp tóc, mua váy mới xuất hiện trên thị trường, thậm chí mua cả băng vệ sinh cho nàng. Từng việc làm nhỏ nhoi một, nàng dần dần mềm lòng, cuộc sống cơm áo gạo tiền, sinh hoạt vợ chồng, từ lâu đã mang màu sắc của tình yêu.
Hình như có ai đó đã nói rằng: Trái tim xúc động đầu tiên có thể là dung nhan, nhưng tổ ấm cuối cùng, lại bởi vì khói lửa và hơi thở của cuộc sống thường ngày.
Sau khi kết hôn được một năm rưỡi, nàng mang thai, nôn mửa rất ghê. Chàng cuống cả lên, suốt ngày ở bên cạnh nàng, nàng nôn mửa, chàng bèn dọn, có lúc nôn vào nửa đêm. Chàng thức dậy dọn dẹp xong, luộc trứng gà bắt nàng ăn hết, bởi vì chàng lo sợ nàng kiệt sức.
Khi sinh con, mẹ vợ sang. Trước kia, mẹ vẫn cho nàng không hạnh phúc, nhưng khi chứng kiến cảnh sinh nở, mẹ nàng nói: "Con ơi! Con lấy đúng người đấy!".
Trong những người chồng ngồi chờ ngoài phòng sản, chỉ có một mình chàng bước chân tới hỏi hộ lý: "Vợ tôi thế nào?".
Còn những người chồng khác đều hỏi: "Sinh con trai hay con gái?".
Ngay câu hỏi khác mọi người của chàng, đã khiến cho nàng cảm kích vô cùng. Trong lòng chàng, nàng quan trọng hơn con rất nhiều. Khi biết nàng an toàn khỏe khoắn, chàng mới hỏi:
- Con cũng khỏe chứ? Con trai hay con gái?
Nàng biết chàng đã có con gái rồi, thật ra muốn có một đứa con trai.
Nhưng, sau khi nghe thấy sinh con gái, chàng ráng nói cứng: "Con gái, hay quá! Con gái cưng của mẹ, đến khi mình già, sẽ có người sớm tối bên cạnh hầu hạ mình! Em thử nghĩ xem! Tôi lớn hơn mình hai mươi tuổi, sớm muộn sẽ có một ngày, tôi ra đi trước, cho nên con gái vẫn tốt hơn chứ!".
Nàng ôm chàng vào lòng, chỉ kêu một câu:
"Ông xã!".
Nếu như trước kia, nàng vẫn có suy nghĩ khác, vẫn muốn cùng với người yêu thời thơ ấu chạy trốn đến một nơi khác. Thế mà bây giờ, trong lòng nàng chỉ có một người đàn ông này.
Trên đời này, có một tình cảm đẹp nhất, vượt lên trên tình cảm nam nữ, không chỉ đơn thuần là tình yêu, mà trong đó còn có ân, có tình, có nghĩa!
How the Moon Affects the Date of Easter
Friday (April 6) brings us the first full moon of the new spring season.
The official moment that the moon turns full is 19:19 UT, or 3:19 p.m. EDT.
Traditionally, the April full moon is known as "the Pink Moon," supposedly as a tribute to the grass pink or wild ground phlox, considered one of the earliest widespread flowers of the spring. Other monikers include the Full Sprouting Grass Moon, the Egg Moon and, among coastal Native American tribes, the Full Fish Moon, for when the shad came upstream to spawn.
(Traditional names for the full moons of the year are found in some publications, such as the Farmers' Almanac. We also published the complete list of full moon names here on SPACE.com. The origins of these names have been traced back to Native America, though they may also have evolved from old England or, as Guy Ottewell, editor of the annual publication Astronomical Calendar, suggests, "writer's fancy.")
The first full moon of spring is usually designated as the Paschal Full Moon or the Paschal Term. Traditionally, Easter is observed on the Sunday after the Paschal Full Moon. If the Paschal Moon occurs on a Sunday, Easter is the following Sunday. [Photos: Full Moon Captivates Skywatchers in February 2012]
Following these rules, we find that the date of Easter can fall as early as March 22 and as late as April 25. Pope Gregory XIII decreed this in 1582 as part of the Gregorian calendar. So according to the current ecclesiastical rules, Easter Sunday in 2012 is to be celebrated April 8.
Interestingly, these rules also state that the vernal equinox is fixed on March 21, despite the fact that from the years 2008 through 2101, at European longitudes it actually will occur no later than March 20.
Adding additional confusion is that there is also an "ecclesiastical" full moon, determined from ecclesiastical tables, whose date does not necessarily coincide with the "astronomical" full moon, which is based solely on astronomical calculations. In 1981, for example, the full moon occurred on Sunday, April 19, so Easter should have occurred on the following Sunday, April 26. But based on the ecclesiastical full moon, it occurred on the same day of the astronomical full moon, April 19!
Hence, there can sometimes be discrepancies between the ecclesiastical and astronomical versions for dating Easter. In the year 2038, for instance, the equinox will fall on March 20, with a full moon the next day, so astronomically speaking, Easter should fall on March 28 of that year. In reality, however, as mandated by the rules of the church, Easter 2038 will be observed as late as it can possibly come, on April 25.
So in practice, the date of Easter is determined not from astronomical computations but rather from other formulae such Golden Numbers.
Since the beginning of the 20th century, a proposal to change Easter to a fixed holiday rather than a movable one has been widely circulated, and in 1963 the Second Vatican Council said it would agree, provided a consensus could be reached among Christian churches. The second Sunday in April has been suggested as the most likely date. That, incidentally, works outs rather nicely this year.
Harvest moon effect, in reverse
The full moon occurring nearest to the autumnal equinox is traditionally called the Harvest Moon. What sets the Harvest Moon apart from the others is that instead of rising at its normal average of 50 minutes later each day, it seems to rise at nearly the same time for several nights.
In direct contrast to the Harvest Full Moon, the Paschal Full Moon appears to rise considerably later each night. Below we've provided some examples for 10 North American cities.
Although normally the moon rises about 50 minutes later each night, over this three-night interval for our relatively small sampling we can see that the rising of the moon comes, on the average, just over 76 minutes later each night. A quick study of the table shows that the night-to-night difference is greatest for the more northerly locations. (Edmonton, located at latitude 53.6ºN, sees moonrise come an average of 88minutes later.) Meanwhile, the difference is less at southerly locations. (In Miami, located at latitude 26ºN, the average difference is about 67 minutes.)
The reason for this seasonal circumstance is that the moon appears to move along the ecliptic (the path the sun takes across the sky), and at this time of year when rising, the ecliptic makes its largest angle with respect to the horizon for those living in the Northern Hemisphere.
In contrast, for those living in the Southern Hemisphere, the ecliptic at this time of year appears to stand at a more oblique angle to the eastern horizon. As such, the difference for the time of moonrise is noticeably less than the average of 50 minutes per night. In Sydney, Australia, for instance, the night-to-night difference amounts to just 40 minutes.
Biển và anh
“Ngày…tháng…năm…
Anh sẽ yêu em đến khi nào sóng biển thôi xô vào bờ. Em cười vang trời rồi nhìn anh: uh, em cũng sẽ mãi mãi yêu anh.”
Lật từng trang nhật ký, nước nắt lại rơi. Đêm nay cũng như nhiều đêm khác, Diệu Anh lại khóc. Nước mắt lã chã rơi…. rơi hoài… nghẹn đắng… Đã hai tháng kể từ khi cô rời xa Gia Phong. Hai tháng đầy nước mắt và sự hiểu nhầm.
1. Tình yêu mang dư vị biển
Diệu Anh và Gia Phong yêu nhau đã được hơn một năm. Một tình yêu nhuần vị biển. Diệu Anh yêu biển, yêu nhiều lắm… Biển là khởi nguồn của gặp gỡ - một cuộc gặp gỡ đầy thú vị… Chiều nào, sau giờ học, cô và Gia Phong cũng hẹn nhau, rồi cùng nắm tay dạo bước dọc bờ biển. Việc đó dường như đã trở thành một thói quen và sở thích, thấm sâu vào máu của cô - một sở thích kì lạ. Gia Phong vẫn thường hay thắc mắc:
- Sao em yêu biển nhiều thế? Có nhiều hơn yêu anh không?
- Em cũng không biết vì sao em yêu biển nhiều như vậy. Chắc
tại do biển đã mang anh đến cho em, một người tốt, một người yêu em nhiều… Em yêu anh nhiều như biển yêu sóng vậy. Hihi.
- Thế anh có yêu em không?
- Anh chỉ yêu biển thôi!
Diệu Anh quay qua lườm Gia Phong một cái, rồi đột nhiên nhảy lên hôn “chụt” vào má anh. Bị hôn trộm Gia Phong vẫn còn đang bất ngờ, anh đứng sững một lúc, rồi chạy đuổi nhanh theo cô. Họ cười thật to - tiếng cười của một ngày ấm áp và tràn đầy hạnh phúc.
Ngoài kia, những chú sâm cầm đang nô giỡn trên sóng, chúng vỗ cánh bay vút lên không trung, tung lên trời những giọt nước lóng lánh ánh vàng. Gió khe khẽ thổi, những con sóng thì thào hát tiếp khúc hoan ca về một tình yêu đẹp…
2. Món quà đặc biệt – tình yêu vỡ òa
Sau mấy đêm thức trắng suy nghĩ, cuối cùng Gia Phong cũng nghĩ ra được một món quà đặc biệt để tặng cho Diệu Anh nhân dịp sinh nhật lần thứ 21 của cô. “Chắc chắn cô ấy sẽ rất bất ngờ, Diệu Anh sẽ cảm động mà khóc mất thui”. Gia Phong tự nhủ. Vươn mình khoan khoái, anh thấy lòng mình trào dâng một niềm hạnh phúc khôn tả.
Cầm lấy điện thoại, Gia Phong nhắn tin ngay cho Diệu Anh: “Chiều nay, 4 giờ anh sẽ đợi em ngoài biển, anh có một điều bất ngờ muốn tặng cho em. Nhớ ra đó. Không gặp không về.”
Gió may xào xạc trên những tán cây, đem theo cái rùng mình, cùng một chút buồn ảm đạm báo hiệu sự trở lại của mùa đông. Mùa của những cơn bão, của sự lạnh lẽo và cô đơn. Diệu Anh lặng lẽ bước trên đường, đưa mắt nhìn cảnh vật xung quanh. Hôm nay là ngày vui của cô, nhưng không hiểu vì sao cô cảm thấy trào dâng trong lòng một nỗi buồn và sự lo lắng đến kì lạ. Dường như cái giá lạnh của mùa đông đã bắt đầu len lỏi vào tâm hồn bé nhỏ của cô. Bất giác nhớ tới cuộc hẹn với Gia Phong, cô đưa chân rảo bước nhanh về phía biển.
Ngoài biển gió như cuốn đi mọi thứ trên đường nó qua. Thỉnh thoảng, đâu đó lại có tiếng gió rít lên từng hồi không khiến người ta khỏi rùng mình. Đưa mắt nhìn xung quanh, Diệu Anh như chết lặng, trước mắt cô, Gia Phong đang hôn một cô gái khác, xung quanh họ trải đầy hoa hồng vàng Diệu Anh vẫn thích. Diệu Anh thấy tim mình nghẹn lại… vỡ òa… nước mắt giàn giụa. Một đường thẳng vô hình chạy ngang tim… cứa một vết sâu… nghe đau nhói… Trong những giọt nước mắt đang hoen ướt đôi mi, một làn sương mờ chợt đến, che phủ hết toàn bộ mọi thứ… nó mờ dần và chằng còn thấy gì nữa.
- Gia phong… anh là đồ tồi…
Diệu anh hét to, rồi ôm mặt chạy… Phía sau, Gia Phong đang đuổi theo cô… mơ hồ…
Đâu đó trong gió, lời bài hát chúc mừng sinh nhật vang lên… mơ hồ…. lạnh lẽo.
Happy birthday to you.
Happy birthday, happy birthday. .
Nước mắt rơi...
Tình yêu chấm hết.
3. Và rồi ta hứa sẽ quay trở lại
Ra khỏi sân bay, Diệu Anh không đi thẳng về nhà mà quyết định đi dạo để ngắm cảnh thành phố sau 2 năm du học. Mọi thứ với cô dường như đều trở nên xa lạ, thành phố đep, khang trang hơn. Hai bên đường hoa sữa nở rộ, những chùm hoa tím trắng đẩy đưa như làm duyên với gió. Làn gió thoáng nhẹ qua, từng cánh sữa li ti nghiêng nghiêng rơi nhè nhẹ buông mình xuống lòng đường, Diệu Anh khẽ đưa tay ra hứng những cánh sữa rơi, lòng cô đột nhiên trào dâng một cảm giác nâng nâng đến kì lạ. Diệu Anh cảm thấy hình như con đường tĩnh lặng hôm nay chỉ để dành riêng cho cô - một kẻ cô đơn. Bất giác hình bóng Gia Phong lại ùa về, len lỏi choáng ngợp tâm trí cô.
“Khuất bóng anh rồi, mặt đất dưới chân em rạn nứt, em thấy mình từ từ rơi vào trũng lõm của miền đau – cảm giác chao chát, vỡ òa”
Lang thang một lúc, đang miên man trong dòng suy nghĩ. Chợt Diệu Anh đứng sững lại, trước mắt cô lúc này là biển - dịu êm và lặng lẽ. Nơi đã chôn giấu bao kỉ niệm ngọt ngào, xen lẫn cay đắng, tủi nhục trong lòng cô. Một giọt nước mắt khẽ lăn trên gò má hao gầy.
Biển hôm nay bình yên và hiền hòa như mơn man lòng kẻ tha hương. Ánh trăng như trát vàng tới tận chân trời, ánh bạc dây đầy trên đầu ngọn sóng. Sóng ồ ạt tràn về nơi Diệu Anh đứng.
Bỗng vỡ òa…. mang hạnh phúc… quay về.
Diệu Anh không dám nhìn vào cảnh tượng ấy, bởi cô rất sợ phút giây hạnh phúc nhất sẽ mau tan biến. Trước mắt cô. Cũng nơi ấy, cũng ngày này (sinh nhật cô), cũng người đó với đóa hồng vàng… tất cả đang hiển hiện trước mắt cô - đẹp đẽ và huyền hoặc như một giấc mơ… giấc mơ tràn đầy hạnh phúc…
- Cuối cùng em cũng quay lại, anh biết em sẽ trở về mà.
- Gia Phong.
Diệu Anh thấy tim mình nghẹn lại, vỡ òa, nước mắt giàn giụa. Cô tưởng mình sẽ không bao giờ được gặp lại anh, sẽ mất anh mãi mãi, hạnh phúc sẽ mãi rời xa cô… Vậy mà lúc này đây mọi thứ mà bấy lâu cô vẫn ấp ủ, nhớ thương đang dần quay về, đầy đủ và viên mãn quá.
Đằng xa, từng ánh trăng khẽ rơi rớt trên biển. Đâu đó… tiếng hạnh phúc vang lên… vỡ òa…
“Rồi một ngày em đến, biển hát em nghe
Bài hát có đôi câu chuyện buồn
Rồi một ngày em đến, biển hát em nghe
Bài hát có những niềm vui, thật vui…”.
Nhã Hàn Dương
Miracle Of Love
“Wouldn't it be nice if we...”
The all time popular song from beach boys was playing while I got off the train on the same boring Monday.
Actually, this song could be my favourite one because I really like its melody. Unfortunately, its lyrics are kind of making me sick.
After I broke up with my girlfriend, I don't really feel like loving anyone again. Being an honest man doesn't always turn out well. The world is always grey and my life is always blue…
I got out from the train station and crossed the road at the same crowded junction to get to my office which is located at the opposite side of the road. While I was busy crossing the road, I heard an incredibly sweet voice calling me from the back.
"Ben!"
I wasn't sure that someone was really calling me at first. I did not turn my face back because I was in the middle of a dangerous street. However, I looked back in the direction of the original voice when I got to the opposite side.
I thought I saw an angel at that moment. The beautiful girl who called me was sitting in a car. The scene was like in a music video and my surroundings blurred as I only had eyes for her then. She was a very beautiful girl.
We didn't have a chance to talk because the traffic light turned green and her car had to move. I didn't recognize the girl was but it seems that she knows me very well.
I decided to forget about it. There was no use thinking about it because I thought I will not see her again in my life time anyway.
My short romantic incident became a funny topic among my colleagues while we were waiting for the elevators to go down for lunch.
It was very crowded as usual.
I was talking to my colleagues about football while the elevator doors opened. Being a gentleman, I held on to the ‘door open’ button and let the females go first. The elevator was full of people and it was likely that I have to wait for another one. The door was closing as I released the button. Strangely, I felt one pair of eyes staring hard at me from inside the elevator.
I turned to the eyes and all of sudden, I saw the lady in the morning staring at me.
Oh god. We meet again.
It was too late to rush into the elevator unless I push an old lady out of the lift and replace her. The lady used her lips to ask me silently whether I worked here or not. I was able to read her lips and nodded. The elevator doors closed. I smiled… It was almost a laugh as I couldn’t contain my joy.
It seemed that a new chapter of my love story had just begun.
I was thinking intensively about her in the afternoon. I still didn't recognize who she was but again, she seemed to know me very well. I knew that she's working in the same building as me but it didn't help that the building was gigantic.
I decided to leave everything to cupid and start clearing up the pile of work in front of me. I checked my email. Everything seemed to be normal until I saw one email. The subject looked like another spam email.
“Subject: Hi Ben, so glad to see you again.”
I was about to delete it but luckily, I glanced at the sender’s name. It was a strange but very familiar name, Falerryne Jacob. I recognized the name only after a few seconds. I tried to put together the jigsaw pieces.
"Oh My god!"
I was crying out loud. The mystery was solved. There were not many people in the world having such a strange name.
Falerryne was my really close high school friend. We walked back home together after school almost everyday. We had such a good old time together before graduation and never met up again for almost ten years! I didn’t want to call it my first love because we were very young at that time but I remembered that we had the best time together. It was one of the happiest periods in my life. The period I always wanted to retrieve back.
“Alright, let's prove it.” I thought as I opened the email.
There was nothing except one link. http://www.kinglishschool.com/friendtest/fairly_test
It seemed that I had no choice but to follow the link. The link led me to some kind of quiz or questionnaire. The three questions quiz was a bit silly but it really made me laugh.
1. Do you know who I am? (If the answer is B, please continue to the second question.)
A. Yes, the annoying girl who called you in the morning.
B. Very familiar...
C. Do I have to?
2. Think and answer. Who I am? (If the answer is B, please continue to the third question.)
A. Your soul mate in the last life.
B. Your old time pal in school.
C. The second cousin of your mother-in-law who is the sister of your aunt's nephew.
3. So what are you going do, handsome?
A. Call Miss Fairly back right now.
B. Go home and take half a day off.
C. Contact your supervisor for sexual harassment.
Now the mystery is solved. This is one of the biggest coincidences in my life. My very close old friend got a job in the same company as mine.
I answered those questions, checked her contact number from the employee repository list and started dialling… to begin the new chapter of my love story.
为爱而悄悄放弃
直到坐上南下的火车,看着这个熟悉的城市渐行渐远,她的泪终于落了下来。开始和他相爱时,她也想过会是这样的 结局,但还是抱有幻想。那时候总以为自己的爱情会和别人的不同,到了最后才发现,所有的故事竟是如此惊人地相似。遇见他时,离他的婚期还有四个月。她在一 家装修公司做设计师,他找到她,是为了装修结婚的新房。
那是他们第一次相见,她眼前出现的这个男人,头发干爽,笑容明朗,眼睛里有童真闪现,开口说话,声音干净而有磁性。他看到的这个女子,素净着一张脸,稍显苍白,说话时嘴角有浅浅地笑意。
目光交错,两个人都暗暗心惊,从前,心里那个模糊的影像,倏然清晰。她只觉得之前空着的心,突然就满了。两天后,他去看设计的效果图。这一次,又吃了一惊,整体风格简洁写意,局部细致熨帖,从里到外丝丝入扣,正是他喜欢的类型。双目对视,彼此心领神会。
两人真的就开始相爱了,频频私下约会,感情如火如荼。虽然是一段见不得阳光的感情,却是她生命里最灿烂的一段时光。深夜里偷偷溜出来,和他一起去赏雪;他 带她去西山看迎春花,黄灿灿的迎春花漫山遍野,她在花丛中笑得像个纯真的孩子。即使在屋子里看他做蛋炒饭,她也觉得幸福,油溅得他一身,她快乐地大声尖 叫……
她能从他的眼睛里感觉到爱。她多么希望自己能留住幸福。
可是婚期既定,四个月后,这段感情如何归属?不管不顾,带着她离开这个城市?可是这里有他年迈的父母需要赡养,他的事业正如日中天,更何况,还有那个已经许诺了婚期的女人,不负责任地一走了之,不是他的处事风格。说到底,他也不过是个普通男人。
婚期渐近,他一天天消瘦下去,忧心如焚。
一点一滴,她都看在眼里。
终于,在他婚期的前一个星期,她悄无声息地离开了他。
许多年后的一天,在朋友的聚会上,他喝多了。和朋友们说起当年和她的那段感情,便有人笑他:“那种感情你也当真?摆明了她是在游戏啊,不然她为什么不辞而 别?爱就应该坚持下去。”他当场就和那人翻了脸,摔碎了酒瓶,红着眼睛嚷:“你知道什么?她主动离开,是因为不愿意看我那样艰难挣扎,不愿意让我众叛亲离 啊……”话没说完,他便当着那么多朋友的面唔唔地哭了。
很久以后,她从朋友那里辗转听到他的这番话,欣然泪落。原来,他一直是懂得她的啊。她想起许多年前读过的一首诗:“许多时候,正是为了爱,才悄悄走开。”
有些爱叫放弃
我喜欢一个男孩子,固执的喜欢了7年……现在,正要开始第8个年头。
我们目前已经断联372天了,整整一年多没有任何联系了。因为去年的端午我第一次跟他表白,被拒绝后,我删除了有关他的一切,包括他所有的通讯方式。直到 前不久,我才听死党话,存下他的号码,以后,朋友还是要做的。刚才,就在刚才,因为我终于亲手设计了一个他的卡通形象,姐妹们都说好像。所以我很兴奋的想 发给他看,于是就鼓起勇气,屁颠屁颠的去取手机打电话给他。第一次,拨通了,听筒里传来小酒窝的彩铃。哇靠,心里超紧张的,比高考时都紧张。身边姐妹也一 脸凝重的看着我,她们习惯我这样没出息了~然后……被挂断了。咦~断了?怎么回事啊?哎呀,肯定是他按错了吧,不慌不慌,再打一次喽~通啦通啦,"您所拨 打的号码是空号,请查询后再拨。。。”不会吧?也许是移动出问题了,怎么会空号呢,刚才明明还通的,不可能啦!最后试一次哈~!……“您所拨打的号码是空 号……”真的,真的,是空号。他,把我,设成,黑名单了。
我想知道,一个人到底是有多讨厌另一个人,才会把TA设成黑名单呢?他,就这么讨厌我么?我,就这么令他讨厌么?我做了什么,让他这样讨厌,以至于要设为黑名单!
从未奢求,从未纠缠,从未打扰,为什么,还会变成这样……
忘不了第一次见他时,他穿着橘色球服出现在班门口,对着座位旁的我微笑。那一刻,心里是花开的声音,叮然响成一片。
同桌的那段日子是我最快乐的时光。我们传纸条,一起查字典,谈论霆锋的新绯闻,互相攻击,为口水泡泡大打出手……
在我心目中,他是骄傲的王子,是纯洁的天使,而我,不是公主,甚至连成为灰姑娘的运气也没有。朋友们都说我是个很强势的女孩,可是,在他面前,我就是骄傲 不起来,还卑微到了尘土里。所以,我把自己的位置定格于男孩那一栏。当不了他的女友,就让我做他的哥们儿吧。只要,能静静看着他,哪怕什么都不说,也是好 的。
这样一看,就是七年。在这期间,我看着他的个头越来越高,头发越来越长,轮廓越来越清晰,越来越安静,越来越成熟,越来越招女孩子喜欢…也,距我…越来越远。
高中分校后开始通信,他诉说自己追不到那个女孩子很痛苦,我就讲义气的给他支招,比他还急。他告诉我终于追到了,我就当面大笑着祝福,回到家后大哭一场,诅咒那个女生不得好死,然后继续默默喜欢他。
只要他不理我,我就不去打扰他。没错,我认为自己的存在对他而言是种多余的打扰。每次看到他和别的女生怎样怎样的消息,我就发誓再也不要喜欢他,可最后还 是没有骨气的继续做那些他根本不知道的傻事。绣抱枕,折星星,拼拼图,做蛋糕,织围巾,制相册…那些我想要送给他的小玩艺早已经堆满了我的书柜,一根色色 表情的棒棒糖,一个超囧的手机链,一对精致的尾戒,一只像他一样呆呆的小熊…每次看到这些可爱的小东西,我的第一反应就是买给他。我真的想把全世界最好的 东西都送给他。这么多年过去了,我总是反复做着一个相同的梦,梦里我拖着大大的行李箱去找他,里面装满我买给他的礼物,衣着光鲜的出现在他面前,告诉他, 我喜欢他,一直喜欢…
去年端午时,他来保定找我玩,我们一起报团去野三坡。那时没想到他要来,开心疯了,走路都会笑。他来之前,我计划好久~想要在他下车的瞬间就冲过去给他个 大大的拥抱,想自然的靠在他肩膀上看窗外的风景,想趁他睡着时偷偷的亲他一下,想在爬山时让他牵起我的手,想在篝火晚会时为他唱首同桌的你,想找个合适的 机会跟他表白…可是,一见到他冷冷的样子,我就什么都没勇气做了。在旅行过程中,团里都是情侣,我们也算冒牌的一对。但即使他靠的我再近,那份情深却是怎 样都伪装不出来的,形似神不似,无论是眼神还是语气,我们都是那样疏离的感觉。同行的一个新疆男孩子开玩笑说:“你也太惯他了吧,对男朋友不能太好 的……”连导游都说:“你男朋友好腼腆啊!你肯定很爱他吧,你一看他眼神都那么温柔…”我苦笑,连外人都看得出我是情深的那一方,我想他也是知道的吧,只 不过他选择假装不了解罢了。旅行回来后,宿舍姐妹都说看我很不开心的样子,其实我没有郁闷,只是平静而已。平静的接受他把我当男生这个事实。无论我怎么打 扮,怎么温柔,怎么撒娇,在他心中,我都是个男孩子。我学习化妆,穿美美的裙子,努力用柔柔的语调说话,练习他喜欢的歌曲,关注他喜欢的事物,参加他有过 的辩论赛……我做的所有我能做的,可是,还是没用。我还能做什么呢??
今年清明时,我去了天津,他的大学。但是我没有联系他,因为,我怕找到他时,他正牵着其他女孩的手笑靥如花,又或者,他看到我,只是随意的打个招呼,然后 就say goodbye,那我又该怎么办呢?甚至,我都不确定,他,是否,还记得我……所以,我只是把想对他说的话写了三张纸条,交给了在他校园里先后遇到的3个 同学。我告诉他们,‘如果你们恰好有一天认识了这个男生,就帮我把纸条交给他,如果一直不认识,也没关系,那就不用给了,反正也是无关紧要的话而已,我只 是想看看我们有没有缘分罢了。’他们不认识我,但他们都愿意帮我。我忘记了留他们的联络方式,现在,我不知道那3位同学有没有帮我送,也不知道那么大的一 所学校会有多少人与他同名,更不知道他现在有没有收到哪怕一张纸条。我只知道,这是我长这么大以来,做的最不靠谱,最傻X,最疯狂,也是最浪漫的一件事 了。如果他收到了,没有感动,哪怕,只是会心一笑,那么,也是值得的。
我有时会固执的想,好吧,就这样喽,他可以不喜欢我,但我就是要无条件地对他好,他这辈子欠了我的情,那么,下辈子,是该还我了吧,给不了我今生,许我一 个来世还不可以吗?哪怕相爱一天亦足够,我多想知道被冷冷的他宠溺是怎样的感觉,因为单恋实在是太过悲伤,我觉得自己快要承载不下去了。他是个像花泽类一 样的男孩子,所以,我总是对忧郁安静型完全没有抵抗力,也曾经试图过代替,我交往的男生都很像他。但我喜欢的,自始至终,都只有他一个人而已。
我不是个贪婪的孩子,我最大的梦想就是可以永远以朋友的身份陪伴在他身边,在他需要的时候给予帮助。因为他,我想成为更优秀的。可是,即使我跌的遍体凌 伤,也阻止不了时间的车辙从我们纤弱的友谊上碾压而过。我们的联系从最初的每周,减少为一个月…三个月…到现在的,一年。我从来不是个主动的人,即使思念 在胸腔翻滚,泪水喷礴而出,也选择沉默。“爱你,我选择沉默。想你,就像是呼吸,无时无刻不在继续。”
因为他,我改变了好多。从以前的热情活泼到现在的冷漠淡定,喜怒无常。当朋友们都埋怨我不回他们短讯时,我想说,我只是想变成像他那样冷漠的人,那我可以就离他更近一点了,这样也有错么?或许,他并不是对所有人都冷漠,只是,对我,罢了。
当看到他的一切都改成TIFFANY''s,温柔地叫她宝宝,为她录歌,叮嘱她多吃饭,一起拍美美的照片,许诺一定会娶她,牵她的手走遍大街小巷…我第一 次知道,原来,幸福,真的可以这么具体。我曾经幻想了七年的美好情节,他,真的都和那个女孩做到了。这一刻,请原谅我在电脑屏幕前,泪流满面,请不要嘲笑 我像个孩子似的在众目睽睽下,手足无措…
现在他马上就要出国留学了,我们连仰望同一片天空的机会都进入了倒计时,你让我怎么能不悲伤呢?若干年后,不知我们又会变成什么样子,巨大的绝望让我心里 翻山倒海的难过。为什么不愿接我电话呢,这次我只是因为小事打给你,你可以这样听也不听的挂掉。可是如果有一天,我发生了什么事,只是想最后听下你声音, 你也会这样毫不犹豫的挂掉么?你有没有想过这可能是最后一次听到我声音?
我想知道喜欢一个人是一件很可耻的事情吗?如果不是,可为什么他让我有这种感觉。内心像散场的剧院,灯光暗下来,观众离席,只丢我一个在台上穿着小丑装笨 拙的舞动,他就在台下,看着我滑稽的表演,微笑不语。我不知道那个给他没写完的日记还要不要继续,那些为他而练的歌还要不要继续,那些因他而养成的习惯还 要不要继续…
F,是我为他开心过,流泪过,改变过的人;是我拿出全部热情对待,却没法理智相向的人;是我觉得近在咫尺又遥不可及的人;是我即使再旁边目不转睛的看着他 也会觉得患得患失的人;是我挣扎好久,下定决心发短信给他,但若收不到回复,打死也不会再发第二条的人;是身边朋友好奇怎么会让我的世界鸡犬不宁成这样的 人…
有些感情是该终结了
Sad Love Story Ji Won
My story began a few summers ago. Something was in the air that day. Birds were chirping and everything was alive. I had been depressed for about a year before that day.
I was walking along the beach at the campground when my life would change forever. From a distance I saw a handsome young man admiring me from afar. Our eyes met and it was like nothing I had ever felt before. We began walking closer together like something out of a movie. I felt on top of the world, my eyes were sparkling and my stomach was fluttering, as we walked closer and closer to each other.
When we became close enough to talk, Ji Won got on his knee and said the most romantic things. He stood up and spoke my fluent language, French. At that point I knew he had my heart. We talked until 2.00 a.m. the next morning. It turned out that he lives only about ten minutes from where I was residing.
After I returned home, we started seeing more of each other. Ji Won began to get serious. I fought the depression that I had and soon I was glowing with life and he was the world to me. He became my anything and everything. We had been going out for about six months when he met my mother.
My mother disapproved of Ji Won because of his flaws and soon banned me from seeing him. For a while we went out against her will and had four more months of endless happiness. I had finally met someone whom I loved and wanted to spend the rest of my life with him.
On our one year anniversary, we went out to a fancy French Restaurant. As we were leaving, a man came out of the shadows with a gun. He took my purse and Ji Won's wallet. Someone saw the crime taking place and screamed at the man to stop. Everything became a blur as Ji Won threw himself in front of me as the gun went off. The robber ran off into the night and left Ji Won to die.
I held him for the longest time as he bled to his death. Right before he died he told me that we would be together again. He said he loved me and I would always be in his heart. My heart was torn in half as he drew his last breath. He lay there dead in my arms staring at me with his crystal blue eyes.
Ji Won died on April 20th 2002. He will always be in my heart. Whenever the wind blows I can still here him whispering sweet nothings in my ear.
Sad Stories That Make You Cry Chris Part 1
It had been raining for more than a week, so much rain it made everyday seemed so restless and gloomy. She called and said she was coming up. It was the third time she came up to see me that week. I carried her excuse of why she came all the way here and went to meet her at the nearby seven-eleven. She was standing there alone, carrying her red umbrella. Her friend had dropped her off. It was raining and she was shivering. She looked weak and fragile in the harsh rain, wearing not enough to keep her warm.
I walked up to her and said, "You shouldn't come see me anymore," and stuff like how we shouldn't be together.
She said, "I miss you."
I told her coldly, "Lets go, I'll take you home."
She did not open up her umbrella, I knew she wanted to share mine.
I said, "Open up your umbrella, let's go."
Unwillingly, She opened up her umbrella and walked with me to the car. She said she hadn't eat lunch or dinner and asked if we could stop at some place to eat.
Right away I answered with a stoned heart, "No!"
Disappointed, she asked me to take her to the train station, she said she would take the train back home.
Maybe it was the rain, all the trains were full of people with umbrellas and suit cases who were eager to get home, not caring about who just passed by. We waited and waited, she looked at me innocently. Being together for so long, of course I knew what she meant. I understand how she must have felt when she came all the way here in this kind of weather and I treated her like this. With her soft eyes staring at me, I felt guilt and wanted to let her stay for the night.
But reality struck again, I said to her coldly, "Let's go try the other train station."
We were living in the same apartment building, on the same floor. Back then there were four of us, and we got along well. We would always eat dinner together, watch movies, and sometimes go camping. We were more like a family, but I didn't know I would end up falling in love with the only girl of the four. Maybe it was during the last year of college, having lived together for two years, we developed deep feelings for each other. After she graduated, she went back home and I stayed for one more year to finish school. During that year I was only able to take the train down to see her on holidays, but never for long. That was how we kept the treasured relationship.
Love Breaks Hearts Part 2
“You’re gonna be okay.” He told her.
She didn’t turn to look at him so he cracked a joke. She giggled when she finally turned her head and saw the hilarious look on his face. She stopped and turned back to her locker when she saw Ricky and his friends walked by.
“Go away Dylan.” She whispered and ran off to the bathroom.
Two days later
Ricky was sitting in his room on his bed in North Carolina. He stared at the wall and thought of his old times with Alice. He missed her. Should he call her? Should he ask his parents to return home? He wasn’t sure and he went back to sleep.
Alice was sitting in her room on her bed back in Vermont. She stared at the wall and thought of her old times with Ricky. She missed him. Should she call him? Should she ask her parents to move? She wasn’t sure and she went back to sleep.
In the morning Ricky got up and went to his phone and dialled Alice’s number. Alice noticed her phone ringing at home. She looked at the number. It was unfamiliar. She did not know that Ricky had a new number. She answered it.
“Alice! I am so sorry. I am going to get my parents to let me come home. I could never let you go. I love you.”
“I love you too. I can’t wait to see you.” She said.
They talked and chatted for a while and for the first time in a few days, Alice felt good.
Three days later
The car was flipping over. Ricky didn’t know what was happening. His face smashed into the window.
‘This is it. I’m going to die.’ He thought.
The car finally stopped and he heard a noise. He thought it was imagining things but he was soon being lifted out of the car.
He woke up in the hospital later in the day. Alice was crying at his side. Her eyes were red.
“Alice??” Ricky whispered.
“Oh Ricky!” She kissed him and he kissed her back.
“I love you.”
“I love you too Alice.” He whispered with his last breath and then his electrocardiograph gave off a sickening continuous beep.
Alice cried her eyes out as the doctors came rushing in and tried to revive him. Ricky died that day. Alice cried at his funeral and never returned home. Her body was found washed up on the side of the beach two years later. Apparently, she had committed suicide to be with the one she loves.
By Kari
Love Breaks Hearts Part 1
He stared at the screen of his computer not sure what to write. His fingers danced over the keys and the mouse as he pressed them but he kept erasing it. He read through their conversation again.
Alice: Hey
Ricky: We need to talk
Alice: About what?
Ricky: Something important…
Alice: Which is?
Finally Ricky began typing.
Ricky: It’s kind of complicated. I don’t know if we can be together anymore. I am moving away and I am not up for a long distance relationship.
Alice: We’re breaking up?
Ricky: Exactly. I don’t want you anymore.
Alice has logged out.
Ricky wanted to cry so badly but he never cried and he wouldn’t start. He would find a new girl to love and take care of. Alice didn’t need him and he didn’t need her. Or did he? He sighed and went to sleep. He didn’t care about her anymore. He couldn’t.
In the morning Alice didn’t go to school. She slept in on purpose. When she finally woke up, she refused to eat breakfast. She refused to go to school and she refused to answer her friends’ text messages. She only read a couple of them and she wouldn’t read the ones from Ricky. She sat and stared at her wall hugging herself and thought of all the times together with Ricky. She cried as she did. She finally got out of bed and wrote a fake sick note and walked to school. She turned it in at the office and went into class. She sat up front in the classroom instead of sitting at the back beside Ricky.
Ricky was sitting at the back of the classroom trying to avoid Alice. There were confused eyes flickering between Ricky and Alice but Ricky pretended not to notice. Ricky and Alice had been the best couple in the school. Later on, Ricky and his friends were talking and laughing and Alice walked by. They stopped laughing. She looked horrible. She stopped at her locker and they looked closely. She was pale white and looked sick. One of Ricky’s best friends, Dylan left the group and walked up to her.
A love story
Once upon a time, there was an island where all the feelings lived; Happiness, Sadness, Knowledge, and all the others, including Love. One day it was announced to the feelings that the island would sink, so all repaired their boats and left.
Love wanted to persevere until the last possible moment. When the island was almost sinking, Love decided to ask for help. Richness was passing by Love in a grand boat. Love said “Richness, can you take me with you?” Richness answered, “No, I can’t. There is a lot of silver in my boat. There is no place here for you.”
Love decided to ask Vanity who was also passing by in a beautiful vessel. “Vanity, please help me!” “I can’t help you Love. You are all wet and might damage my boat,” Vanity answered.
Sadness was close by so Love asked for help, “Sadness, let me go with you.” “Oh….Love, I am so sad that I need to be by myself.”
Happiness passed by Love too, but she was so happy that she did not even hear when Love called her!
Suddenly there was a voice, “Come Love, I will take you.” It was an elder. Love felt so blessed and overjoyed that he even forgot to ask the elder his name. When they arrived at dry land, the elder went his own way.
Love realizing how much he owed the elder, asked Knowledge, another elder. “Who helped me?” “It was Time,” Knowledge answered. “Time?” asked Love. “But why did Time help me?” Knowledge smiled with deep wisdom and answered, “Because, only Time is capable of understanding how great Love is.”