RSS
Container Icon
Hiển thị các bài đăng có nhãn Poem. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Poem. Hiển thị tất cả bài đăng

Có lẽ nào em chẳng thể quên anh...

Có lẽ nào em chẳng thể quên anh
Nỗi nhớ mong manh ngập hồn thơ dại
Cơn gió đi hoang thổi lòng em lạnh mãi
Áng mây chiều thao thức mãi một niền thương

Em đã đi qua hết cả con đường
Chỉ thấy bóng cây đổ dài trên cát
Qua rồi ư ? Cái thời khao khát
Những tâm tồn tha thiết ở trong nhau.

Anh có bao giờ hiểu được nỗi đau
Trên bến vắng chỉ mình em chờ đợi
Nắng đi rồi thuyền về trong bóng tối
Để mình em bên nỗi nhớ bơ vơ .. ..

Anh có bao giờ anh nhớ nổi dòng thơ
Câu thơ cũ của một thời anh viết
Đêm lạnh lùng với niềm đau da diết
Ánh trăng buồn chấp chới ở đằng xa.

Nỗi nhớ cồn cào rồi cũng sẽ qua
Câu thơ cũ ngập ngừng vào dĩ vãng
Anh xa rồi con đường chiều vắng lặng
Có lẽ nào em không thể quên anh ...

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Anh không về

Anh không về gỡ tóc cho em
Không có anh, tóc buồn, tóc rối
Không có anh đường mưa thành lầy lội
Em đi làm về, gió đập cửa buồn tênh.

Anh không về em chỉ dám nằm nghiêng
Giọt nước thì trong và bức tường thì trắng
Mỗi bữa em ăn, miếng cơm nào cũng đắng
Cứ đêm đêm ký ức lại trở về.

Anh không về em chỉ có mình em
Câm lặng, hoang mang và hoàn toàn vụn vỡ
Nếu tình yêu giống như hơi thở
Thì em tin, em đã chết lâu rồi.

Anh không về...
Anh không biết anh ơi
Hà Nội mùa này lá vàng rơi ngập phố
Mùa thu lại trở về như chưa từng đau khổ
Chỉ mình em đứng giữa ngã ba đường.

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Thế nghĩa là...!

Thế nghĩa là anh chẳng còn nghĩ đến em vào mỗi sớm mai
Chẳng còn muốn gọi điện vào mỗi tối
Chẳng còn đang làm việc bỗng nhắn tin chỉ nói
“Anh nhớ em…”

Thế nghĩa là anh muốn em quên
Khó gì đâu, chỉ toàn là lời nói
Chưa một cái nắm tay
Chưa một ánh nhìn bối rối
Có gì mà chẳng quên…

Thế nghĩa là anh chọn con đường chẳng có em
Đường sỏi đá hay rải hoa cũng là anh đã chọn
Anh đi cẩn thận, nhớ nhìn sau trước
Sỏi đá đã đành,
nhưng hoa cũng rất có thể lẫn gai

Còn em sẽ đếm những ngày dài
Mới hôm qua
đã hôm nay
lại sắp mai mất rồi...

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Có thể một ngày chúng mình sẽ lại yêu!

Có thể một ngày chúng mình sẽ lại yêu
Nhưng không phải yêu nhau,
Mà là yêu người khác.

Anh sẽ nắm tay một người con gái
Dịu dàng hơn cả vuốt tóc em ngày xưa
Em vẫn lo lắng mỗi khi trời mưa
Nhưng đi đưa áo cho một chàng trai khác...

Bức ảnh cô gái kia có vô tình đi lạc
Em cũng chẳng ngồi tô vẽ cho xấu xí hơn em
Anh rồi cũng chẳng còn ghen,
Những chỗ không anh, em diện màu áo mới.
Tại đường phố đông người
Nên chúng mình cứ mặc sức lướt qua nhau.

Có thể một ngày em mặc áo cô dâu
Anh chụp ảnh cùng nhưng không làm chú rể
Những đứa con của em sẽ yêu thương cha mẹ
Trong bức tranh tô màu chẳng có khuôn mặt anh...

Giông bão đi qua ô cửa màu xanh
Em sẽ làm thơ về tiếng cười con trẻ
Về bữa cơm,về ngôi nhà và người em yêu hơn cả
Như anh nghĩ về vợ mình,về hạnh phúc bền lâu.

Có bao nhiêu sao sáng trên đầu
Em từng nghĩ chỉ anh là duy nhất
Nhưng cuộc đời nào đâu phải cổ tích
Chàng chăn cừu cũng đã bỏ đi xa...
Em nghe lại những bản tình ca
Vẫn dịu dàng,vẫn thiết tha như thế
Vẫn say mê như chưa hề cũ
Nhưng sao chẳng đoạn điệp khúc nào lặp lại như nhau

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Dối lòng mình … thì có tội ko anh ?!!

Đừng trách em sao không trả lời anh !
Hai tiếng “có”, “không” sao … mênh mông quá
Em hỏi gió … gió lắc đầu buồn bã
Em hỏi mây … mây hờ hững trôi xa

“có” hay “không” tất cả sẽ nhạt nhòa
Bao nghiệt ngã giữa hai chiều quên - nhớ
Mưa chiều nay … bao nhiêu bong bóng vỡ
Tím cả góc trời … nỗi nhớ không tên

Nhớ nhau nhiều nhưng vẫn mãi lặng im
Bởi khoảng cách vô hình … nhưng rất thực
Sợ chạm tay … vỡ tan … miền ký ức
Dối lòng mình … thì có tội ko anh ?!!

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Đến bao giờ

Sẽ chẳng bao giờ em đến đuợc cùng anh
Chỉ một lần thôi êm ả
Dẫu đã có bao lần vội vã
Anh vẫn là anh xa cách giữa đời

Sẽ chẳng bao giờ có đuợc giữa lòng tay
Ấm áp huơng người thuơng nhớ
Một bông cúc muộn màng mới nở
Dẫu vàng tuơi trơ trọi cuối mùa

Một tình yêu tha thiết chẳng hẹn hò
Em với anh chỉ là mộng uớc
Một giấc mơ gần mà không thực
Rất mặn nồng mà trống trải đơn côi

Sẽ chẳng bao giờ đến đuợc cùng anh
Chỉ một lần thôi là tất cả
Để cứ đến rồi đi trên đuờng cúc nở
Không mùi huơng vẫn gợi nhớ âm thầm...

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Nếu tình về gọi em trở lại

Ngày ấy... ta không hôn nhau mặc chiều gió nổi,
Hình như em chỉ ngồi nhặt cánh đau thương
Anh đi theo những con đường chẳng một chút vấn vương
Buồn biết mấy, mà nỗi buồn không khóc...

Ô cửa thì thào với em điều gì như trách móc
Gió lặng ngoài vườn, hoài phí quá đêm nay
Anh cười rất nhẹ nhàng sao khát tận ngón tay,
Chỉ một chốc thôi mà mãi còn rong ruổi...

Em đếm ngược lòng mình vào một đêm không tuổi
Bỏ mặc chiều gió đã nổi hay chưa
Chẳng nhớ rõ mình buồn biết mấy khi xưa,
Sẽ yêu, nếu tình về gọi em trở lại..??

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Gió thổi về mưa đứng đợi không mưa

Gió thổi về mưa đứng đợi không mưa
Đêm ru ngày phiêu
giấc mơ trưa...
Lòng lãng đãng những giọt buồn ngọt lịm
Đợi đêm về... để đếm cả cô đơn...

Gió thổi về mưa đứng đợi không mưa...
Cỏ quyện vào đêm hằn tình buồn như đá
Kẻ ra đi lòng đau như biển cả
Nụ hôn xót xa
Tình yêu đã qua?

Những ngày không em... mưa rơi dài mãi mãi
Phố âu sầu.
Anh đi.
Lòng trống trải...
Có những điều nhất định phải cả hai
Cái chết đã phôi thai
...thì tìm nhau hoài chẳng thấy...

Lời thánh ca nhỏ nhoi, ngân lên trong suốt
giọt nước mắt của ai lặng rơi
...trong tiếng thở dài chau chuốt

này em,
anh là gió, bởi sinh ra anh là gió
em là cây bởi cuộc sống bỗng như cây...
lá như mưa, trút trong lòng sâu thẳm
nhưng cây vẫn lặng im chờ đợi suốt ngàn năm...
hy vọng
khổ đau
mê mải
và chợt tỉnh giữa đêm...

Nhưng em yêu,
cuộc sống chỉ định bởi một chữ "phiêu"
nếu lòng em chết, là ngàn lần em chết
nếu niềm tin hết là tình yêu tì vết
thả chiếc lá vào lòng, để ép một niềm thương
gió mãi vấn vương
loanh quanh bên cây
đong đầy niềm tin lại

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Tuyển tập những bài thơ rất buồn...!

Trang thơ này em gửi tặng ngày hôm qua. Những ngày chưa xa mà em ngỡ không bao giờ còn chạm tới. Ngày của những phút đầu bối rối, của những yêu thương trẻ dại, vụng về. Ngày em đã trao người nông nổi đam mê, khát khao cháy đến cạn lòng em ấy. Rồi anh đi-chỉ giản đơn như vậy. Mà em nghe lòng đắng đến chênh chao....

Thơ viết cho anh, con chữ đã nát nhàu. Nếu anh đọc, đừng hỏi em đã rơi bao nhiêu lần nước mắt. Đong đếm chi anh, giờ tất cả đã trở thành kí ức. Rồi sẽ nhạt nhòa theo năm tháng dần qua...

Đừng trách em cố tình lật giở những xót xa. Em gom lại, không phải cho anh, không phải cho em mà dành cho kỉ niệm. Nếu có một ngày gặp nhau trên lối hẹn, xin anh hãy mỉm cười-đơn giản thế thôi...! "


Ta chọn một người không liên quan gì đến những đau đớn đã đi qua
ta chọn một người tin vào tình yêu của ta là duy nhất
ta chọn một người mà mỗi tiếng cười khi gặp ta đều thật sự hạnh phúc
ta chọn một người biết nhắc nhở ta luôn nhìn về phía trước
dù bão dông vẫn là người bạn đồng hành

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Cổ Tích Biển Và Em

Có một lần biển và sóng yêu nhau

Người ta nói biển là mối tình đầu của sóng

Sóng dạt dào ôm bờ cát trưa nóng bỏng

Biển vỗ về hát mãi khúc tình ca.

Rồi một ngày sóng nông nổi đi xa

Bao kẻ đến và tỏ tình với biển

Biển sợ rằng sóng không về vĩnh viễn

Nên đành lòng hò hẹn với vầng trăng.


Sóng trở về và biển thấy ăn năn

Biển ngoại tình biển xanh mang tội lỗi

Sóng thét gào không thể tha thứ tội

...

Đã có lần anh nói em nghe
Chuyện tình yêu chúng mình không đơn giản
Anh quá phiêu lưu còn em thì lãng mạn
Trong tình yêu hò hẹn quá mong manh...

Sóng bạc đầu kể từ đó phải không Anh ?
Có ngàn năm biển vẫn xanh huyền bí
Không phải đâu em biển chẳng hề chung thủy
Dẫu bạc đầu mà sóng vẫn thủy chung

Anh dắt em giữa biển nghìn trùng
Nghe dã tràng kể chuyện xưa xa vắng
Dẫu không phải tình đầu em trong trắng
Chi mong anh một lòng với cổ tích biển ngày xưa !

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Biển Bờ


Không có nghĩa mỗi lần sóng vỗ
Là nồng nàn hôn cát đâu anh!
Vâng em hiểu ngoài khơi vừa ngập gió
Đưa sóng vào rồi đẩy sóng xa thêm...
Không có nghĩa những con tàu đêm đêm
Chưa ngủ bởi hải đăng còn thao thức
Thăm thẳm giữa đại dương màu mực
Biết về đâu nếu chỉ một thân tàu?
Cuối chân trời sao và biển hôn nhau
Bờ lặng lẽ cúi đầu không dám khóc.
Mai sóng lại về thôi, mỏi mòn và nặng nhọc
Thở cạnh bờ trong giấc ngủ vô tâm!
Hoàng hôn ơi! Sao mắt bờ quầng thâm?
Xưa biển hứa ngàn năm yêu cát trắng!
Phiêu du mãi để con thuyền khô đắng
Sóng có bao giờ yên lặng đâu, bờ yêu!
Đại dương xa, gió rủ rỉ rất nhiều
Sao tiếng thở từ ban chiều vọng lại?
Không có nghĩa mỗi lần nghe sóng nói
Yêu rất nhiều là cho cả bờ đâu.

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Cuối chân trời sao và biển hôn nhau




Biển ắp đầy một tình cảm bao la rộng lớn. Tình biển nồng nàn cháy sáng, biển đa tình như kẻ lãng du. Biển vừa yêu bờ cát dài phẳng lặng, biển yêu cả những ngôi sao trời. Biển để lại niềm riêng cho một người, khắc khoải chờ trông từng con sóng vỗ.

Biển đi rồi chỉ còn đây nỗi nhớ, cuối chân trời sao và biển hôn nhau, lòng ta buồn vương như bờ cát trắng, thoai thoải nỗi buồn xô nghiêng.

Từng đợt sóng thủy triều về bến nhớ, sóng thì thầm câu chuyện yêu đương, rồi bình minh lên sóng lại đi xa, sóng đến cuối chân trời tự tình cùng những ngôi sao lấp lánh.

Biển cả ơi! Tình anh có thế? Lòng bao la nên chất chứa quá nhiều. Tình em chỉ như bờ cát trắng, chỉ biết đợi chờ sóng biển nghìn năm. Em không mong tình anh như biển lớn, vì em không thể nào ôm hết vào tim, biển rộng tình đời hoang hoải lắm, lòng em cô lẻ một mình thôi.

Em ôm tương tư trong cõi lòng nhung nhớ, ngắm những vì sao hạnh phúc ở phương trời, nơi ấy có biển và tình yêu xa khuất, em chỉ biết ngắm nhìn lặng lẽ đơn côi.

Biển từng hứa ngàn năm yêu bờ cát, sao khi xa biển lại vô tình, khi mệt mỏi sóng về bên bờ đấy, những vô tâm trong giấc ngủ chiều nay . Bờ cát trắng hàng đêm thao thức, đôi mắt thâm quầng bao nỗi chờ mong. Vì yêu biển nên bờ đành câm lặng, hạt cát lăn trên nỗi nhớ thật dài.

Một trăm năm bằng một kiếp người, tình yêu trong con tim bao giờ thôi khắc khoải. Giá như biển cứ yêu bờ yêu mãi, để em không bao giờ ước một ngày hóa những vì sao. Em muốn được làm vì sao để có biển ở bên, để biển về trong nỗi nhớ đầy vơi khao khát.

Bầu trời bao la màu xanh xanh ngát, yêu thương dâng khắp cõi người. Em ôm vào lòng nỗi nhớ khôn nguôi, câu hát như tiếng sáo diều vi vu bên khung trời dịu dàng nồng nàn câu hát.

Sóng xô bờ cồn cào nỗi tương tư, sự nín lặng ngàn năm còn thua bờ cát trắng. Những hòn đá nằm yên phơi mình trong nắng, con dã tràng se cát vô tư.

Đừng xa em nhé anh thân yêu, mình hãy bên nhau cùng đi đến chân trời hẹn ước. Hạnh phúc ấm êm cho lòng yên lại, không cồn cào như nỗi nhớ biển đâu.

Em không làm bờ cát gửi tình yêu vào đáy biển sâu, bao năm mỏi mòn đợi chờ vô vọng. Ở bên nhau mà nghìn trùng xa cách, biển đa tình làm cho trái tim đau.

Đừng xa em nhé anh của em, anh không là biển và em không là bờ cát trắng. Chúng mình là đôi sam bên nhau trong lòng trời rộng, đắm chìm trong những yêu thương. Chúng mình đi dạo bên bờ biển với hàng dương vi vút gió, ngắm cuối chân trời sao và biển hôn nhau...

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS